Viết cho mấy thằng em – Phần 1

Định ra quán cafe, nhâm nhi ít cocain,, đọc cho xong 22 quy luật, nhưng rồi nghĩ lại, thôi để viết 1 bài tâm sự đời mình với mấy thằng em sắp vào ngành, chia sẻ nó chút chuyện đời mình, hy vọng có ích cho nó. Vì anh Dũng và anh Hà đã nói, cứ sống và chia sẻ. Vì cái may mắn của cuộc đời mình. Và cũng vì lâu rồi không viết note.

Viết cho mấy thằng em !

Còn nhớ ngày đó, mình vừa học xong năm 2, bắt đầu đi làm công việc đầu đời là đi làm cho 1 cty bán linh kiện và thiết bị máy vi tính các thể loại. Nói về kiến thức lập trình lúc đó, thì cũng biết được mấy cái thể loại như tính tổng và tích dãy Fibonaci hay giải phương trình các thể loại. Chắc biết là may hay rủi, ông sếp (anh Trí) cho mình gặp anh Đức. Giới thiệu 1 chút về anh Đức, anh này là bạn cũng gọi là thân với anh Trí sếp mình, anh này dạy tin học cho trẻ em khiếm thị ở trường mù Nguyễn Đình Chiểu, nói chung là cũng 1 thời máu lửa với phong trào Đoàn. Tình hình lúc đó là ảnh đang làm 1 phần mềm cho trẻ mầm non và cấp 1, đặc biệt là phần mềm phục vụ cho cả trẻ em bình thường và trẻ em khiếm thị. Có điều, phần mềm thì đa chức năng, mà ảnh thì chỉ có 1 thân 1 mình đeo bám, coi như là sắp bỏ dở giữa chừng. Hay tin mình biết lập trình, anh Trí giới thiệu cho quên biết và hỗ trợ luôn. Mình lúc đó cũng còn trẻ, cũng thích thể hiện, chỉ như ếch ngồi đáy giếng, nhưng thôi, đã máu thì đừng hỏi bố cháu là ai, mình chơi luôn, ừ đại. Vậy là bắt đầu chính thức bước chân vào ITbiz từ dạo đó.

Chuyện đầu tiên anh Đức muốn mình làm là có 1 danh sách bài học trong access, phải xuất cái danh sách đó lên phần mềm, nói nôm na là kết nối cơ sở dữ liệu. Thật ra thì anh Đức đã làm cái công đoạn đó rồi, và đang làm công đoạn tiếp theo rồi, nhưng mà mình cần phải biết cái đó, để đọc vô code còn hiểu anh ấy đang làm chuyện gì thế. Chu choa mụ mẹ ơi, mình còn chưa biết mặt mũi kết nối cơ sở dữ liệu là gì thì lấy gì mà biết connectionstring, dataset, datareader các thể loại T__T Mất hết 2, 3 đêm lục đục mò tài liệu trên khắp internet bằng google, đọc hết diễn đàn này đến diễn đàn nọ, chưa kể lúc đó tiếng Anh cũng chỉ là bặp bẹ, vậy thì chỉ còn biết cậy nhờ mấy diễn đàn Việt Nam thôi. Cuối cùng cũng biết kết nối cơ sở dữ liệu là gì. Nhưng mò xong, còn phải tự hỏi, bây giờ dataset với datareader thì nên chọn dùng cái nào. Vậy là thêm 1, 2 đêm nữa. Ngày đi bán laptop, tối đọc tài liệu kết nối dữ liệu. Và đó là khó khăn đầu tiên của sự nghiệp dấn thân vào ITbiz.

Rồi tiếp theo đó là chuỗi ngày mình chẳng thể nào mơ nổi mình được trải qua 1 lần trong đời. Tiếp sau bước đầu gian nan đó, anh Đức cho mình xem code và làm cùng, mình và anh bắt đầu gặp nhau thường xuyên hơn, địa điểm quen thuộc lúc đó là cafe Hải Triều khu Bắc Hải. 2 người gặp nhau nói cái gì ? Hầu hết là: anh muốn khi rê chuột đến đây thì có âm thanh này, anh muốn gõ phím này thì con trỏ nhảy xuống đây, anh muốn sau khi hết 1 file âm thanh thì nhảy sang bài tiếp theo, anh muốn, anh muốn … đó là cả 1 chuỗi những ước muốn, mà mình cho là tham lam, bất tận của anh. Công việc của mình là gì ? Hầu hết là: tìm hiểu cách phát 1 file âm thanh, tìm hiểu cách bắt sự kiện trong C#, tìm hiểu cách xử lý mấy sự kiện key down, key up, key press, tìm hiểu về sự kiện mở form, đóng form, tìm hiểu, tìm hiểu, tìm hiểu … đó có lẽ là khoảng thời gian mình tạo nhiều account trên internet nhất, vì hầu hết diễn đàn chỉ cho phép thành viên mới được xem bài viết và tải file.

Chính nhờ sự tham lam của anh, mình đã len lỏi vào ITbiz như vậy. Anh cứ tiếp tục đòi hỏi, và mình thì cứ tiếp tục cố gắng để đáp ứng tất cả những nhu cầu đó, đơn giản vì anh vẫn thường nói với mình, mấy đứa nhỏ khiếm thị nó không thấy gì hết, nó chỉ nghe được rồi, làm phần mềm cho mấy đứa con nít rất khó, làm cho con nít khiếm thị còn khó hơn, mình phải nhắm mắt và thử làm như tụi nó mới được. Đó là lần đầu tiên mình được học 1 bài học về cảm nhận của khách hàng. Nói đến đây em mới nhớ là em chưa kịp cám ơn anh Đức :)

Rồi sau này, lần đầu làm việc với bạn gái trong dự án một phần mềm quản lý, mình lại ở vai trò của anh Đức, và nêu ra muốn làm cái này, muốn làm cái kia. Bạn gái bắt đầu bằng những điệp khúc, cái này đâu có trong hợp đồng đâu, cái này làm không được. Mình bắt đầu đập vào mặt (nói quá) bạn gái và nói, nếu em làm việc bằng với số tiền được trả, thì không sớm thì muộn, em cũng sẽ chẳng còn khả năng có thể làm hơn số tiền đó, nếu em chỉ phục vụ khách hàng bằng với số tiền được trả, thì không sớm thì muộn, chẳng có khách hàng nào tìm đến em, vì em chẳng khác biệt gì với những nhà cung cấp khác, thậm chí còn tệ hơn. Và hôm nay khi bắt đầu những dự án khác, cô ấy lại trở thành mình ngày xưa khi làm việc cùng anh Đức.

Lần đó, thầy Giản Tư Trung đã từng nói trước cả 1 hội trường 700 sinh viên của ĐHQG là nếu người ta trả lương 5tr, người tầm thường sẽ làm ở mức 3tr, người bình thường sẽ làm ở mức 5tr, nhưng người hiểu được giá trị thực sự của mình sẽ làm đúng với giá trị của mình và thậm chí còn cố gắng để ngày một tốt hơn. Đừng nghĩ rằng làm hơn những gì mình được trả là ngu ngốc, chỉ có tuổi trẻ mới có thời gian cho bạn hiểu về giá trị của mình thôi, muốn nhận lại, trước hết phải cho đi mà không cần nhận lại.

Đọc lại bài viết, chỉ tiếc là ngày xưa đã học dở văn còn hay xem văn mẫu T__T Không sao, tuổi trẻ là những ngày tháng thử sai :)

Bây giờ đọc sách tiếp để còn có thể cho ra phần 2 :)

From: Trần Anh Tuấn

https://www.facebook.com/tee263

Leave a Reply