Lên núi và trồng hạt giống

Trong một công ty nọ, có vị CEO lão làng đáng kính vừa về hưu. Ông ta không còn nhận lương và làm việc tại công ty nữa, nhưng vẫn luôn quan tâm tới hoạt động và chiến lược phát triển của công ty. Thỉnh thoảng có đóng góp các ý kiến dựa trên kinh nghiệm cá nhân. Điều đó làm các nhân viên và CEO hiện tại xúc động bởi tâm huyết của vị cựu CEO.

Tuy nhiên, dần dần sự can thiệp lại trở thành sự cuộc “xâm thực”. Vị cựu CEO của chúng ta ngày càng lấn lướt, ngày càng muốn nhiều thông tin hơn, ngày càng muốn quyết định và ảnh hưởng nhiều hơn tới mọi hoạt động của công ty. Vị CEO mới non trẻ phần vì quý mến, phần vì vị nể nên cũng chỉ làm theo, nghe lời.

Dần, dù không còn trong công ty, nhưng quyền lực và ảnh hưởng của cựu CEO vẫn còn đó. Nhiều nhân viên lo ngại đến khả năng của CEO mới, niềm tin với công ty bị ảnh hưởng, công ty lại đi theo lối mòn cũ và không có những điểm bức phá, sáng tạo.

Ai lên núi cũng biết,
sẽ có ngày xuống núi.

Xuống núi không phải vì bản thân, mà là vì tập thể. Cho tập thể có khả năng tự phát triển độc lập, cho tập thể cơ hội trở nên tốt hơn, thoát khỏi vùng an toàn của họ.

Điều quan trọng nhất là,
khi ra đi hãy để lại hạt giống.

Leave a Reply